Đường núi ngày càng khó đi, Lâm Đường đạp phải một cái cây gãy, chân bị cứa một đường dài bằng ngón tay, máu đỏ tràn ra. Cậu tái mặt, khom lưng dùng góc chăn bọc chân mình, góc chăn rất nhanh bị nhuộm thành màu đỏ. Nước mưa thấm ướt mảnh chăn, cuốn theo máu loãng chảy xuống đất bùn.
Lâm Đường ngồi dưới đất, mặt tái hẳn đi. Chân cậu đau muốn chết, trời lại thường xuyên nổi sấm, những tia chớp xé toạc không gian như sắp bổ thẳng xuống đầu cậu đến nơi. Cọ mặt vào thân cây thô ráp, cuối cùng cậu đành phải thừa nhận mình không thể một mình xuống núi giữa đêm mưa… Chẳng lẽ phải đợi đến hừng đông sao? Không được, trời sáng, nếu quỷ nam đuổi theo thì phải làm thế nào…
Lâm Đường ôm phần bụng nhô lên của mình, lúc ngừng chạy trốn, cậu mới bắt đầu cảm thấy đói khát. Cậu thở dốc, tuyệt vọng vô cùng, tiếng hít thở cũng run rẩy vì sợ hãi. Cậu rất đói… Nếu đến hừng đông mà vẫn chưa có đồ ăn, nhất định cậu sẽ chết đói như lúc bị Chu Trần Dật bỏ rơi.
Làm sao đây? Làm sao đây…
“Bộp.”
Trong tiếng mưa, Lâm Đường như nghe thấy tiếng bước chân người. Cậu hoảng hốt nhìn ngó xung quanh rồi cẩn thận núp sau một thân cây to, chỉ sợ quỷ nam đuổi tới. Cậu sẽ chết! Cậu sẽ chết! Lần này, chắc chắn quỷ nam sẽ giết cậu!
Nhưng hình như tất cả chỉ là ảo giác của Lâm Đường, ngoài tiếng mưa ra thì chẳng còn âm thanh nào khác.
Lâm Đường thở phào một hơi, quay người tựa lưng vào thân cây nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928016/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.