Những chuyện xảy ra trước mặt khiến Lâm Đường hoảng hốt giãy dụa, thét chói tai. Nhưng sức của quỷ nam quá lớn, như có sắt thép ghì lấy tay cậu, khiến cậu không thể tránh thoát.
Lâm Đường sợ tới mức ngã ngồi xuống nước bùn, mặt cũng lấm tấm vết bẩn.
Thân thể quỷ nam cứng ngắc như máy móc bị rỉ sét. Hắn chậm rãi cúi xuống, ghé lại gần Lâm Đường, nhìn cậu không rời mắt, một tay vẫn nắm thật chặt tay cậu.
Giọng quỷ nam bị tiếng sấm cắt ngang. Lâm Đường hoảng sợ một lúc mới hiểu lời hắn nói.
Quỷ nam hỏi cậu: “Trời mưa mà sao còn chạy loạn? Cậu đang yếu, nếu đổ bệnh thì sao?”
Lâm Đường bối rối lắc đầu, tay chân giãy dụa lung tung, tiếng chuông liên tục vang lên chói tai từ mắt cá chân: Cậu không cam lòng! Không cam lòng! Vất vả lắm cậu mới trốn ra khỏi biệt thự…
Đang nghĩ đến đây, quỷ nam bỗng đổ gục lên người cậu. Lâm Đường hoảng hốt đẩy hắn ra, quỷ nam liền ngã vào trong nước bùn. Quỷ nam mặc đồ trắng, da càng trắng hơn, cả người chỉ có tóc, mắt và nước bùn dính trên người là có màu khác, nhìn như một món đồ sứ bị người ta vứt bỏ.
Nửa bên mặt hắn úp vào nước bùn, miệng giật giật nhưng lại chẳng nói được gì, chỉ có cái khe trên mặt là không ngừng phun bột ào ào theo từng động tác.
Lúc này Lâm Đường mới nhận ra quỷ nam thật sự gặp chuyện gì đó. Cậu chống tay lùi về sau, vẻ mặt đầy hoảng sợ.
Tròng mắt tối đen như mực của quỷ nam dõi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928015/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.