Sau khi khóc xong, Lâm Đường nhất quyết không chịu ăn chỗ thức ăn còn lại. Quỷ nam lại phải tất bật ra ngoài đổi đồ ăn mới. Lần này là thịt bò, Lâm Đường không buồn nôn nữa, được quỷ nam đút ăn hết một lượt.
Ăn xong, Lâm Đường bị quỷ nam đè ra làm vài hoạt động tiêu cơm. Có lẽ do ban ngày khóc nhiều tiêu tốn thể lực, Lâm Đường làm được một nửa bèn ngủ mất. Quỷ nam buồn bực nhìn hai mắt dính chặt vào nhau của Lâm Đường, chậm rãi rút gậy thịt của mình ra. Hắn đứng bên giường chăm chú quan sát cậu một hồi rồi buồn phiền leo lên giường, nhắm mắt ôm cậu vào trong ngực.
Quỷ không cần ngủ, nhưng hắn thích cảm giác ôm Lâm Đường vào trong ngực: hơn ba mươi năm làm quỷ trong biệt thự hẻo dấu chân người qua này, rốt cuộc hắn đã tìm được niềm vui ngoài việc giết người.
***
Lâm Đường bị đánh thức bởi một tiếng sét. Sau khi mở mắt, cậu rụt người về phía bên cạnh theo bản năng, không ngờ lại không có ai. Đèn trong phòng đã tắt, Lâm Đường sờ soạng một hồi vẫn không thấy quỷ nam đâu. Đứng lên bật đèn, cậu mới phát hiện quỷ nam không ở trong phòng.
Nhưng đây không phải chuyện quan trọng, cái chính là Lâm Đường thấy cửa phòng đang hé mở. Cậu nhìn chằm chằm về phía đó, tim đập mạnh. Khi đi tới cửa, cậu bỗng ngừng lại, trên mặt hiện rõ vẻ do dự: từ từ, liệu có phải quỷ nam đang thăm dò mình không?
Bên ngoài căn phòng là hành lang tăm tối, chỉ có thể thấy mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928014/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.