Câu hỏi bất ngờ của Chử Khang Ninh khiến Lâm Đường ngơ ngẩn. Còn chưa tiêu hóa được, cậu đã nghe đối phương nói tiếp: “Em trai rất trẻ con, biến thành quỷ vẫn giữ nguyên bản chất.” Hắn thở dài: “Nếu được, tôi vẫn hy vọng cậu có thể rời khỏi nơi này.”
Lâm Đường run môi, né tránh vấn đề người nọ đề cập tới.
Thấy đối phương không phối hợp, Chử Khang Ninh cũng không nhắc lại, chuyển giọng: “Đường Đường, có một chuyện tôi muốn nhờ cậu.”
Lâm Đường rất áy náy vì bản thân quá nhát gan nên không dám hứa hẹn cùng rời đi với Chử Khang Ninh. Giờ nghe người nọ có yêu cầu khác, cậu bèn lấy lại tinh thần: “Chuyện gì?”
Vẻ mặt Chử Khang Ninh hết sức thản nhiên, tựa như đang kể về chuyện của một người khác vậy: “Lúc giết tôi, em trai đã ăn luôn cơ thể của tôi, tôi hy vọng cậu có thể hỏi xem nó giấu xác mình chỗ nào. Tôi nghĩ, trong thi cốt của nó có một phần là của tôi.”
Mất một lúc lâu, Lâm Đường mới tiêu hóa được những lời Chử Khang Ninh vừa nói. Cậu há miệng thở dốc: “Anh bảo… Hắn ăn luôn cơ thể của anh? Sao có thể…”
Chử Khang Ninh không nhắc lại. Hắn bỗng ngẩng đầu, hơi híp mắt, để bóng dáng dần tan vào không khí. Gần như ngay trong khoảnh khắc hắn biến mất, quỷ nam chậm rãi xuất hiện trong phòng, một tay cầm mẩu xương buộc chỉ đỏ, tay còn lại cầm cặp lồng cơm, hăm hở đi đến trước mặt Lâm Đường: “Tôi tìm được xương cốt có thể dung hợp với hôn khế rồi.”
Mặt Lâm Đường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928013/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.