Cả đoạn đường trở về, dù được Tiết Mục Mục dìu đỡ nhưng trán Lâm Đường vẫn vã không ít mồ hôi.
Càng tới gần biệt thự, vẻ mặt Tiết Mục Mục càng trở nên nghiêm túc. Cô cảnh giác nhìn vào bóng tối, dìu Lâm Đường đi đường vòng rồi vào biệt thự từ một cửa nhỏ ở đằng sau.
Trong biệt thự tối đen như mực, không có một ánh đèn. Lâm Đường thở thật nhẹ theo bản năng. Tiết Mục Mục lại quen đường quen nẻo, đưa cậu rẽ trái rẽ phải tới căn phòng nhỏ dưới tầng một.
Cửa phòng vừa mở ra, Lâm Đường liền thấy Kiều Phỉ ngồi thẳng dậy. Cô cau mày nhìn cậu, quay sang nói với Tiết Mục Mục: “Cậu ta sao vậy?”
Tiết Mục Mục đỡ Lâm Đường ngồi xuống ghế, bảo Kiều Phỉ: “Lấy hòm thuốc tới đây, chân cậu ấy bị thương rồi.”
Kiều Phỉ giật môi như định nói gì, cuối cùng vẫn im lặng đi lấy hòm thuốc đến. Tiết Mục Mục nhận lấy cái hòm, ngồi xổm trước mặt Lâm Đường. Lâm Đường bị động tác của cô dọa sợ, định né tránh lại bị đối phương tóm lấy mắt cá chân.
Lâm Đường đỏ mặt, vội nói: “Tiết Mục Mục, tôi, tôi tự làm được.”
Tiết Mục Mục ngước lên nhìn cậu, mỉm cười: “Không sao, tôi quen xử lý vết thương hơn mà.”
Tuy đối phương nói thế nhưng Lâm Đường vẫn cảm thấy rất lạ. Chỉ là khi cậu còn đang lăn tăn, người kia đã thản nhiên dùng khăn tay lau chân cậu. Cuối cùng, Lâm Đường đành ngậm miệng, xấu hổ cúi đầu nhìn Tiết Mục Mục nghiêm túc xử lý vết thương.
Quần áo trên người Tiết Mục Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-phan-khang/928017/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.