Tống Bắc Thần lên xe, giận giữ nắm chặt vô lăng làm nó suýt gãy.
Người phụ nữ đê tiện!
Lúc trước hắn mù hay sao mà lại yêu một người phụ nữ đê tiện như vậy chứ?
"Tống Vân Tịch, có phải kiếp trước Tống Bắc Thần Tôi nợ cô hay không mà đời này lại bị cô giẫm đạp, lợi dụng như vậy?"
Bởi vì yêu mà sinh ra hận. Đã qua nhiều năm như vậy rồi mà hận ý ấy không lúc nào là không bủa vây hắn, làm hắn mỗi khi nhớ tới, đều hận không thể tự tay giết chết cô!
Nhưng đối với sự cố tình tiếp cận của cô, hắn lại không thể nào mà kháng cự được.
Tống Bắc Thần vô lực dựa lưng vào ghế, hắn không có bật đèn xe lên mà châm một điếu thuốc rồi hút.
Sương khói lượn lờ bao quanh gương mặt hắn, có hận có giận mà cũng có cả yêu!
Cuối cùng, hắn cầm di động lên gọi một cuộc điện thoại: "Nói với bệnh viện, bệnh của con trai Nghiêm Diệc Sâm và Tống Vân Tịch phải tận lực cứu chữa! Tiền thuốc men không cần bọn họ phải chi trả. Nếu bọn họ có hỏi thì cứ trả lời cho có lệ là được."
Thanh âm kia nghẹn ngào nhưng lại không che dấu được sự đau xót!
Hắn đột nhiên phát hiện, hắn đã từng hy vọng đứa cháu trai mà hắn chưa từng gặp kia khỏi bệnh, nhưng cũng lại hy vọng nó không cần khỏe lại quá nhanh.
Bởi vì, con trai của bọn họ khỏe mạnh, hắn sẽ quyết định đuổi bọn họ đi, không bao giờ cho phép bọn họ quay trở về!
Mà một khi thằng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-the-cuong-lai/81737/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.