“ A?…”
Dư Chúc nghe thấy đối phương có chút do dự, lại hỏi, “ Ông chủ, trong nhà anh còn có người khác nữa sao?”
“ Không có không có, tôi ở một mình.” Ngươi ở một mình vậy tại sao con mẹ nó lại không thể cho tôi ở nhờ một đêm chứ? Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ngoài miệng Dư Chúc vẫn ra vẻ nhu nhược đáp:
“ Ông chủ, tôi bị người ta xối cả chậu nước rửa mặt, cả người ướt hết rồi… tôi chỉ ở nhờ một đêm, ngày mai tôi qua nhà mẹ tôi lấy chìa khóa.” Âm cuối còn cố ý tăng thêm chút âm mũi vào.
“ A, kia, vậy bây giờ ngươi đang ở đâu?”
Nghe thấy đối phương có chút khẩn trương, Dư Chúc liền cảm thấy có lẽ mưu kế của mình đã thành công rồi, “ Tôi đang ở trước cửa nhà, ông chủ người đang ở đâu? Nếu không để tôi đi qua chỗ anh?”
Mặc dù là làm cùng trong một của hàng, nhưng dù sao mỗi lần ra về ông chủ vẫn luôn về trễ hơn, Dư Chúc cũng chưa lầ nào tan làm cùng với Ngô Lương Phàm.
“ …” Bên kia điện thoại trầm mặc trong chốc lát, Dư Chúc cảm thấy ở phía sau nổi lên một gió mát, chính là cửa nhà đối diện mở ra, Dư Chúc không để ý tới, vẫn như cũ mà hỏi thăm, “ Lão bản? Nhà anh ở chỗ nào?”
Một lát sau, sau lưng Dư Chúc vang lên một giọng nói xấu hổ, “ Dư Chúc, tôi ở chỗ này….”
“ ….” Dư Chúc quay đầu lại, ngốc nghếch nhìn người ở phía đối diện, cảm thấy trong đầu mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-phai-la-em-tham-men-anh-sao/103362/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.