Khi Diệp Cương và Thư Dĩ Nhu rời khỏi khách sạn thì cũng đã là giữa trưa. Hắn đang ôm vai cô, từ trong thang máy bước vào đại sảnh, chỉ còn thiếu điều “ngước mặt lên hỏi trời cao” nữa thôi. Tuy rằng hắn vừa mới dứt lời khoe rằng sở trường của mình là đem nguy hóa an, nhưng cũng không có nghĩa là thực tế cho hắn thực hành ngay thế này chứ!
Lúc này: ông nội, bà cô, Quách Hương Vân, và tổng giám đốc đương thời của tập đoàn – Thường Thanh Trung – đang đứng trước mặt hai người, nhìn chằm chằm vào Thư Dĩ Nhu.
Diệp Cương cố kìm câu chửi thề lại, vì cô của hắn đối với hắn đã hết hy vọng ở hắn nên đang tìm cho Hương Vân một đối tượng để kết hôn khác, chính là gã Thường Thanh Trung này.
“Cháu chào ông, chào cô ạ.” Diệp Cương ôm lấy eo lưng của Dĩ Nhu mạnh hơn, như muốn nhắc cô nhanh nhẹn lên một chút. Thư Dĩ Nhu cảm giác được thân hình đang căng thẳng của hắn, ngước mắt lên nhìn hắn một cái! Quả nhiên, hắn lại giương ra cái mặt nạ kia, thế nên cô vội tập trung để ý đến mối quan hệ của hắn và người trong gia đình…..
“Chào anh Thường.” Diệp Cương chào cho có lệ.
“Cháu chào ông, chào cô ạ, chào Hương Vân.” Thư Dĩ Nhu cũng chào theo, còn đối với Thường tiên sinh thì gật đầu và cười với anh ta.
Thường Thanh Trung chăm chú nhìn Dĩ Nhu qua cặp kính viền vàng của mình, rồi ánh mắt dừng lại ở đôi tay của Diệp Cương đang đặt lên vai cô.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ket-hon-cung-duoc/3205274/chuong-9-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.