Tuy nói, một người đã chết qua một lần, sẽ có nhiều thay đổi, nhưng sẽ không từ một người không biết chữ, trở thành người biết chữ.
Chỉ đến lúc này, hắn mới có thể đối với Tô Ngữ thật sự yên tâm.
Lúc này Tô An từ bên ngoài đi vào, thấy Tô Ngôn đã tỉnh lại, ôn hòa mà cười cười, đối với Tô Ngữ nói "Mẹ con thân thể không thoải mái, cha cũng không giữ các con lại nữa, sau khi về rồi, thì chăm sóc tốt cho Tiểu Ngôn."
Tô Ngữ gật đầu "Con biết rồi."
Khương Kỳ đi tới phía trước, để Tô Ngôn ở trên lưng, Tô Ngữ thu dọn đồ đạc, cùng Khương Kỳ đi ra ngoài.
Trong bao chỉ có vài món quần áo của Tô Ngôn, kỳ thật Tô Ngữ không nghĩ lấy, nhưng ngẫm lại hiện giờ không có tiền, cũng chỉ có thể trước tạm chấp nhận mặc mấy bộ quần áo này.
Ba người đi ra khỏi nhà họ Tô, đi ra ngoài thôn.
Mới 5 giờ chiều, mặt trời còn chưa lặn, nhưng người làm đồng đã về hết rồi, quanh thôn đã có rất nhiều người đi lại.
Những người này nhìn thấy ba người Tô Ngữ đi ra ngoài thôn, sắc mặt đều lộ vẻ tò mò.
Chị em Tô Ngữ ở nhà họ Tô sống không được tốt, đây là chuyện mọi người trong thôn đều biết.
Lần này bà Lý lại vì hai mươi lượng bạc, đem Tô Ngữ bán cho Khương Kỳ làm vợ.
Tô Ngữ gả đi mới ngày thứ hai, liền đón Tô Ngôn đi, xem ra là bị bà Lý đuổi ra khỏi nhà.
Có người biết chuyện bên trong, nói với người không biết.
Tô Ngữ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-gian-nong-nu-lam-ruong/1019191/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.