Thời điểm Chung Yến bị ném lên trên giường, đầu óc y vẫn còn hơi lơ mơ. Phản ứng đầu tiên của y là Adrian giận rồi, có lẽ ném người xong sẽ quay người đi, nhưng một giây sau Adrian đè lên.
“Có câu này tôi đã muốn hỏi từ lâu rồi, Chung Yến,” Adrian phủ phục vây y dưới thân, “Có phải cậu căn bản không biết mình lớn lên trông như thế nào không?”
“Cái gì?” Chung Yến kinh hãi nói. Y chưa từng thấy một Adrian có tính xâm lược như vậy, trong con ngươi màu bạc là nguy hiểm đè nén, thứ ánh sáng âm u thuộc về kẻ săn mồi, thật giống như… sói.
Chung Yến mơ hồ cảm thấy sự tình dường như không giống như mình tưởng tượng. Ngồi thần người trong phòng khách tới nửa đêm, nghĩ có lẽ sau hừng đông có lẽ sẽ chân chính xa nhau cả đời. Thật lâu về sau, Adrian có lẽ sẽ chậm rãi quên lãng y, y tuyệt vọng suy nghĩ giữa đêm đen, nếu như vận mệnh không chung đường, còn dư lại mấy giờ, y còn có thể lưu lại cho Adrian cái gì? Adrian có thể để lại cho y cái gì? Phải làm sao mới có thể lưu lại ấn ký không thể xoá nhoà trong lòng đối phương? Ký ức thế nào mới có thể an ủi y khi tuổi về già?
Nhất thời đầu óc nóng lên, y bắt lấy một suy nghĩ điên cuồng như thể bắt được cây cỏ cứu mạng, đến khi đứng trước cửa Adrian chờ đợi lại cảm thấy hoang đường đến cực điểm. Giữa lúc do dự, cánh cửa kia thế mà lại mở ra.
Cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463192/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.