Lúc tới Chung Yến chỉ có một mình, hành lý gì đó cũng không có, kết quả lúc mang đi lại đóng gói được hai cái vali.
“Đồ bếp cậu mua đều mang đi đi.” Adrian tựa lên tường nói, “Tôi không nấu ăn đâu.”
“Tôi cũng không nấu.” Chung Yến nói. Bé thỏ nhỏ bằng bàn tay ghé trên vai y, vì có tây trang đen làm nền nên nắm trắng nho nhỏ kia trông cực kỳ dễ thấy.
Adrian lúc này mới nhớ ra Chung Yến cũng là người không nấu ăn.
Chung Yến đang kiểm tra vali của mình lần cuối xem có bỏ sót gì không.
Adrian xem thường, hắn cảm thấy bỏ quên gì cũng đâu có quan trọng, dù sao cũng chỉ là quần áo và đồ dùng hàng ngày đến đây mới mua thôi. Nhưng lời này hắn sẽ không nói ra miệng, vì hắn biết Chung Yến mắc chứng ép buộc và lo âu vô cùng nghiêm trọng đối với mỗi chi tiết nhỏ này. Nói thí dụ như không vừa mắt người khác, người khác này thường là chỉ Adrian, quần áo không phẳng, cổ áo chưa lật hết, đồ đạc tiện tay ném loạn, hễ trông thấy nhất định phải tự sửa lại cho được. Lại chẳng hạn như trước khi thi, rõ là người thường có thành tích tốt nhất, nhưng lại luôn cảm thấy mình ôn tập không đúng chỗ, trước khi thi sẽ điên cuồng sốt sắng học thuộc lòng hết bài học.
Đồ đạc Chung Yến đã thu dọn lúc ở nhà từ hôm qua, Adrian thấy Chung Yến đang bận rầu rĩ bên một cái vali, bèn tiện tay mở cái còn lại ra.
Mở xong Adrian mới
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463189/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.