Chung Yến vừa vội vừa giận nói: “Cậu thật sự điên rồi! Chính biến không vũ trang nếu thất bại còn có đường lui, cách mạng vũ trang có hậu quả gì cậu đã nghĩ đến chưa?”
Adrian đáp lại ngay: “Đường lui? Chính biến hòa bình nếu thất bại thì có đường lui gì? Ở tù hết phần đời còn lại?”
“Còn đỡ hơn là mất mạng!”
“Tôi không quan tâm.” Adrian dứt khoát nói, “Từ lúc bước vào tinh khu Navi, tôi đã quyết tâm dâng hiến tính mạng này cho…”
“Tôi quan tâm!” Chung Yến tức giận nói, nước mắt không kiềm chế được mà tuôn ra từ hốc mắt, “Tôi quan tâm mà! Sao cậu có thể như thế? Cậu là người duy nhất tôi quan tâm mà! Tôi phải làm sao?!”
Hiếm khi Chung Yến cảm xúc bộc phát, thần sắc Adrian khẽ động, nghe thấy nơi hẻo lánh mềm mại bên trong đáy lòng mình sinh ra một tiếng thở dài thật sâu, nhưng hắn kiên quyết xoá bỏ một tia mềm yếu kia, mở miệng nói: “Nếu như…”
Hắn giật mình phát hiện tiếng mình cũng mang theo nghẹn ngào, che giấu hắng giọng một cái, “Nếu như, bảy năm trước, trước khi tốt nghiệp cậu nói như vậy, tôi sẽ cân nhắc một lần nữa. Nhưng bây giờ… Chung Yến, việc đã đến nước này.”
“Tôi sai, tôi sai rồi, tôi xin lỗi.” Chung Yến khóc cầu khẩn nói, “Hãy cho tôi một cơ hội nữa, chúng ta làm lại từ đầu… Hãy cho tôi một cơ hội…”
Adrian mấp máy môi, khẽ lắc đầu. Đầu óc của hắn trống rỗng, đây còn là đã cố kìm nén. Bởi vì hắn không biết nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463194/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.