“Cậu…” Khuất Vĩnh Dật vừa kinh vừa sợ. Mấy ngày này ông ta chịu đựng nỗi khổ da thịt nhưng cũng chưa từng sợ hãi như vậy, bởi vì ông ta ý thức được rằng: Adrian Yate chém giết một nửa số sát thủ trong trang viên hôm ấy kỳ thực cũng không hẳn là kẻ đáng sợ. Hắn mặc dù giết nhiều người, nhưng xưa nay không giết người vô tội, trong tư liệu mà Pearson giao cho ông ta, Adrian là người thủ vững ở ranh giới cuối cùng của con người.
Nhưng Chung Yến thì không như vậy. Y không phải là người có ranh giới đạo đức cuối cùng, là loại người chỉ vì đạt được mục đích, nếu cần giết người vô tội, y sẽ không hề do dự ra tay.
“Suy nghĩ kỹ đi, nếu như cha ông chưa đủ đảm bảo… Ông có muốn biết con ông giờ đang ở đâu không?” Chung Yến thản nhiên nói.
Khuất Vĩnh Dật ho ra một búng máu, tức giận rít lên: “Mày có còn là con người không? Bọn chúng còn chưa được mười tuổi!”
“Đâu ra ‘bọn chúng’? Ông chỉ có một đứa con trai, năm nay đã mười bốn rồi.” Chung Yến cười nhạo nói, “Khỏi cần lừa tôi, ông tưởng tôi đang bịa chuyện để lừa ông à? Có cần tôi gọi người mang đến một ngón tay để ông xác nhận cho kỹ không?”
Khuất Vĩnh Dật lúc này mới tin tưởng hoàn toàn, ông ta cất giọng khùng khục chất vấn: “Cậu như thế này thì khác gì Pearson?”
Đây là lần đầu tiên ông ta chủ động nhắc tới Pearson, Chung Yến thoáng ngẩng đầu nhìn qua một góc phòng thẩm vấn, lúc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463160/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.