Mười phút sau, là giây phút Chung Yến cảm thấy mình nói như ‘không’ nhiều nhất cuộc đời.
“Không muốn, em không mặc.” Chung Yến ôm thỏ con rúc trong góc ghế, đáng thương nói.
“Vừa nãy em đã đồng ý rồi, em định nói không giữ lời à?” Adrian mặc một thân lễ phục quân đội nền đen viền vàng, trên tay là một bộ áo ngủ liền thân bằng vải lông màu thuần trắng.
Áo này rất mềm mại, bên ngoài mũ áo còn có hai cái tai thỏ nhung trắng phỏng theo tai thỏ thật, nhìn kỹ thì không phải là kiểu cho người lớn, nhưng không biết vì sao lại có cỡ dành cho người trưởng thành.
Adrian nói: “Tôi đã thay quân phục xong rồi, chúng ta đã hứa trao đổi cơ mà.”
Chung Yến giơ thỏ nhỏ lên chắn trước mắt, vờ như mình không thấy quần áo của Adrian: “Vậy anh mau cởi ra đi. Em không thấy, em không nhìn!”
“Thật không?” Adrian tiến đến gỡ con thỏ khỏi tay y, đặt nó xuống bàn trà rồi cúi người về phía y: “Vậy giờ tôi cởi đấy nhé?”
Hắn ngồi dậy, chậm rãi cởi xuống cúc vàng đầu tiên trên quần quân phục, cấm dục đoan chính ban đầu bị nút mở ra này phá hư, lại thêm một tia phong lưu không bị trói buộc. Chung Yến nhìn đăm đăm vào bàn tay khớp xương rõ ràng của hắn, lại giương mắt lên nhìn vào đôi con ngươi thâm thuý dịu dàng của hắn, chỉ cảm thấy không khí cũng như bị làm nóng lên, hô hấp có chút khó khăn.
Đôi tay kia lần xuống cúc thứ hai thì bất động.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463167/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.