Adrian sốc tới mức tay run lên, một cái bát rơi thẳng từ trên tay xuống. Cũng may hắn có năng lực phản ứng hơn người, lấy tốc độ phi nhân loại xoay người bắt được cái bát khi nó còn cách mặt đất mấy centimet, lúc này mới tránh khỏi vận mệnh bát sứ đôi mà Chung Yến mới mua hai ngày đã bị vỡ mất.
“Em…” Vốn ban đầu Adrian định nói ’em không nên đứng đây, về phòng nằm đi’, nhưng hắn vừa định mở miệng, trong nháy mắt xoay người thấy rõ được Chung Yến thì quên sạch mình muốn nói gì.
Da Chung Yến rất trắng, so với màu trắng của áo ngủ thế mà cũng không kém bao nhiêu. Toàn thân tuyết trắng càng làm nổi bật lên đôi môi đỏ mọng cùng tóc đen mắt đen của y. Y không đội mũ nên một đôi tai thỏ đã lớn lại càng dài tới mức rủ xuống đến mặt đất. Giờ phút này y đang rụt rè đứng trước cửa không biết làm sao, làm Adrian nhớ đến một lần hắn ra sân sau, con thỏ nhỏ lớn bằng bàn tay cũng thò đầu khỏi ổ thỏ nhìn quanh như thế.
Chung Yến xấu hổ vịn cửa, hiển nhiên là chuyện mặc áo ngủ của trẻ em cỡ lớn như thế này đối với người thường ngày mặc âu phục làm việc như y là rất xấu hổ. Y không được tự nhiên giật nhẹ lớp lông trên áo. Vì da trẻ em rất mẫn cảm nên vải áo ngủ này được làm khá mềm mại. Thấy Adrian không nói lời nào, y càng thêm bối rối căng thẳng, lời nói ra cũng không thuận: “Có phải nhìn lạ lắm không?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463158/chuong-63.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.