“Hình cầu cái gì? Nhìn kiểu gì thế? Không thấy phía sau còn có một cái đuôi to đùng đây sao?” Adrian tức giận nói, “Trả lời bọn họ, nói là Thỏ khổng lồ vũ trụ nhà tôi nuôi. Về sau có lẽ sẽ thường xuyên trông thấy, khỏi phải ngạc nhiên!”
Adrian cúp máy, nói với Chung Yến: “Thỏ quả nhiên không thể để nằm lì trong ổ cả ngày, nhất định phải kéo ra ngoài rèn luyện.”
Nếu như lúc nãy hắn đồng ý tới đêm sẽ đi dắt thỏ chỉ để cho Chung Yến vui, thì hiện giờ chính là ý thức sâu sắc được tính nghiêm trọng của vấn đề. Bình thường xem thỏ họ chỉ đứng bên cạnh nhìn, vì kích thước nó quá lớn nên không nhìn ra điểm không thích hợp. Nhưng khi nhìn từ xa, con thỏ này thế mà đã béo tới mức không còn tạng thỏ nữa, Adrian không thể không thừa nhận rằng mình đã cho nó ăn quá nhiều.
Hôm đó ăn cơm tối xong, họ cố định đầu dây còn lại vào một chiếc phi thuyền tư nhân rồi dắt Thỏ bự bay ra ngoài vũ trụ.
Adrian đặt lộ trình bay của phi thuyền tới một tinh khu khá xa. Hai người đứng bên cửa sổ nhìn thỏ bự đang lơ lửng bên ngoài, giữa không gian tối tăm của vũ trụ, màu trắng của Thỏ khổng lồ vũ trụ đặc biệt nổi bật. Cũng không biết Thỏ khổng lồ vũ trụ màu đen liệu có ẩn thân được trong không gian không nhỉ?
“Hình như nó cũng không vui vẻ lắm.” Adrian nhìn một lúc, tổng kết nói.
Chung Yến nói: “Thỏ khổng lồ vũ trụ chứ có phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463143/chuong-71.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.