Thủ đô tinh vừa thừa nhận phán oan xong, những nơi khác trên Liên Bang và trên cộng đồng ảo đều náo nhiệt so sánh. Ngược lại, Adrian lại nhàn tản hơn nhiều, mỗi ngày phải có đến nửa ngày là ở nhà.
Điều này đồng nghĩa với cuộc sống hạnh phúc của Chung Yến đã kết thúc như vậy.
Buổi sáng một ngày nọ, Adrian thần thần bí bí dẫn Chung Yến ra sau nhà. Chung Yến hỏi hắn muốn làm gì, hắn trả lời: “Em đến rồi sẽ biết.”
Adrian tuyệt đối có thể xem là một người đàn ông lãng mạn. Ví như Chung Yến thích ăn bánh kem, hắn liền mua máy ủ bột tự học làm. Đã mấy ngày liền Chung Yến phải ăn bánh hoặc hơi xém hoặc quên thêm đường, mặc dù là vậy, y vẫn cực lực tán dương bánh Adrian ngon hơn ngoài tiệm làm nhiều.
Hiện giờ dẫn y ra sau nhà, có thể là Adrian đã thêm chức năng gì mới cho ổ thỏ, hoặc không chính là đồ trang sức nơ cỡ đại gì đó cho thỏ bự. Chung Yến nắm tay Adrian, đang lúc y tưởng tượng ra hình ảnh nơ bướm đính trên chiếc tai cụp của nó thì họ đã đến ổ thỏ. Con thỏ vẫn như thường lệ, đang nằm sang một góc phơi nắng.
Ổ thỏ vẫn là ổ thỏ đó, thỏ cũng vẫn là thỏ kia.
“Anh định cho em xem gì vậy?” Chung Yến nghi ngờ nói, y ngồi xuống xách thỏ nhỏ khỏi ổ của nó, còn chưa kịp ôm lên đã bị Adrian cướp đi.
“Trước tiên không chơi thỏ vội. Từ hôm nay trở đi, chúng ta sẽ bắt đầu áp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-co-tien-ly-hon/2463145/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.