Trình Dư cảm thấy màn đối đáp của hai ông cháu này hơi kì lạ nhưng không biết lạ ở đâu.
Cậu mời ông Tạ và Tạ Lâm vào trong nhà, may là bạn bè của Lục Vân ngồi được một lúc, nghe Lục Vân khoe khoang đến phát chán nên kéo nhau đi chơi.
Lục Vân nhìn Trình Ngọc thoáng chần chừ một lúc cuối cùng vẫn bị mấy bà bạn lôi theo. Trình Nhật thì không ở nhà, vậy nên trên bàn ăn chỉ còn lại mỗi anh em Trình Dư và ông cháu Tạ Lâm.
Tạ Quân nhìn một màn này không vui hỏi: "Sao bảo sinh nhật Trình Ngọc mà không ngồi lại cùng nhau ăn cơm, chưa tổ chức xong đã đi đâu hết rồi?"
Trình Ngọc cười nói: "Kệ đi ông. Ông ngồi xuống ăn thử xem món này đi, Trình Dư làm đấy."
"Anh phải thổi bánh sinh nhật trước chứ, còn chưa thổi nến mà."
"Phải đấy quên mất. Nào mau mau mang bánh lên đây."
Tạ Lâm đặt bánh lên bàn, Trình Dư chuẩn bị cắm nến lên thì đột nhiên Trình Ngọc ngăn lại: "Từ từ đã, em chụp cho anh kiểu ảnh."
Trình Ngọc ôm cái bánh kem lên, trên đó có dòng chữ "Chúc Trình Ngọc sinh nhật vui vẻ" cùng vài nét trang trí đơn giản.
Trình Ngọc kéo Tạ Lâm đến gần đòi chụp chung, hai người đứng sát nhau, trên khung hình nhìn rất đẹp đôi.
Trình Ngọc cười tươi, một tay cầm bánh một tay tạo hình chữ V còn Tạ Lâm đứng cạnh chỉ khẽ cười mỉm, lúc ấn chụp Trình Ngọc chủ động nhích đến gần Tạ Lâm một chút, bờ vai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435788/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.