Trình Dư cảm thấy hôm qua nhất định cậu bị ma nhập rồi nếu không thì không thể nào đưa ra yêu cầu vô lý như vậy được. Nhưng mà kì quái hơn là chẳng lẽ Tạ Lâm cũng bị ma nhập theo? Thế mà còn đồng ý để điện thoại cậu đêm?
Càng nghĩ càng khó hiểu vậy nên Trình Dư quyết định ném luôn chuyện này sang một bên.
Đêm qua Lục Vân và Trình Nhật về muộn đến giữa trưa mới bắt đầu mò dậy, trong khoảng thời gian đó Trình Dư cũng đi ra ngoài mua đồ ăn để đợi Trình Ngọc về.
Tạ Lâm nói ông của anh muốn gặp cậu bảo cậu sang chơi thế nhưng cậu nói để mai vì hôm nay sinh nhật Trình Ngọc không thể đi được, tiện thể buổi tối cũng mời luôn ông và dì Vũ sang ăn cơm, Tạ Lâm nói để anh hỏi ý kiến ông trước nhưng cậu vẫn chuẩn bị thêm đồ ăn.
Trình Ngọc về đúng bữa trưa, vừa nhìn thấy Trình Ngọc sắc mặt tăm tối của Lục Vân hoàn toàn tan biến chạy ra ôm đứa con trai bảo bối của mình vào lòng rồi liên tục hỏi han, nào là dạo này làm việc quá sức nhìn con trai gầy hẳn đi, nào là phải chú ý sức khỏe ăn đủ bữa, rồi lại nhìn xung quanh một vòng thấy mỗi một mình Trình Ngọc nên thất vọng hỏi sao không dẫn người bạn nào về.
Trình Ngọc trước sự quan tâm dồn dập của Lục Vân chỉ qua loa đáp: "Con mới đi làm ở đó vài tháng thôi chưa quen thân ai đến mức mời về nhà."
Nghe vào tai Lục Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435790/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.