Ngồi được nửa buổi thấy sắc mặt Tạ Lâm tốt hơn Trình Dư mới quay về nhà thu dọn đồ đạc, ông nội Tạ giữ cậu lại dặn dò một hồi lâu mới cho đi, nhiều lúc Trình Dư còn thấy khi ở với ông còn có cảm giác giống người thân hơn là ở với bố mẹ ruột.
Trình Ngọc cũng phải đến thành phố Nam nên Tạ Lâm đề nghị cùng đi chung với nhau, cậu định đi gọi Trình Ngọc một tiếng, nhưng vừa về đến nhà cậu lại bị Lục Vân lén lút kéo ra một góc.
Lục Vân hỏi: "Hôm trước tao nói gì mày còn nhớ không? Nhất định không được nghỉ việc biết chưa?"
"Không được đâu mẹ, con đi làm cả ngày lẫn đêm thật sự rất mệt, với lại con cũng muốn..." Trình Dư chưa kịp nói hết câu Lục Vân đã xen ngang.
"Tao không cần biết, nhà bao nhiêu nợ chưa trả xong, mỗi tháng mày chỉ gửi có vài đồng như thế bao giờ mới đủ?"
Trình Dư giật mình hỏi lại: "Sao hôm nọ mẹ bảo gửi nốt lần này nữa là trả hết rồi?"
Lục Vân có chút chột dạ nhưng vẫn hùng hổ nói: "Tao bảo là trả hết tiền lãi, tiền vay về đâu phải số ít làm gì có chuyện trả hết dễ thế!"
Trình Dư nghe xong cũng ngơ ngác theo.
"Tao nuôi mày không phải là để được nhờ à? Tóm lại đến tháng sau phải trả trước cho người ta năm mươi triệu rồi, mày làm gì kiếm được tiền thì làm."
"Vậy số tiền trước đó đi đâu hết cả rồi?"
"Không phải là tao muốn nhanh nhanh trả
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435785/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.