Trình Dư khóc mệt quá ngủ thiếp đi mất, đến khi tỉnh lại thì đã đến thành phố Nam. Xe vẫn đỗ trong bãi đỗ xe, tài xế lái thay đã đi mất từ lúc nào, cậu tựa đầu lên vai Tạ Lâm còn anh ngồi yên một chỗ, trên đùi còn ôm thêm một cái laptop làm việc.
Không nghĩ Tạ Lâm ở lại trong xe chỉ vì cậu ngủ quên mất. Trình Dư dụi mắt ngại ngùng hỏi: "Sao anh không gọi em dậy?"
Tạ Lâm ngẩng đầu lên nhìn cậu sau đó đáp lại một từ cộc lốc.
"Quên."
Làm gì có ai khi đến nơi còn quên gọi một người đang ngủ say dậy? Biết anh đang nói dối nhưng trong lòng lại ấm áp không thể tả, khoé môi bất giác cong lên, cứ như người trước đó ở trước mặt anh khóc bù loa không phải là cậu.
Cậu cảm giác như Tạ Lâm có gì đó thay đổi, từ ngày đi uống rượu với Trình Ngọc say xỉn trở về anh không còn nặng lời với cậu nữa, làm ra những hành động quan tâm cứ như hai người thật sự là người yêu của nhau vậy.
Trình Dư ảo tưởng nghĩ, liệu có khi nào anh biết không còn cơ hội với Trình Ngọc nữa nên có ý định thử yêu đương với cậu thật không?
Cậu biết suy nghĩ này rất hoang đường nhưng vẫn khiến trái tim đập thình thịch, không kiềm chế nổi cảm xúc của mình tham lam nhìn anh.
Tạ Lâm bị cậu nhìn đến ngượng, anh che miệng ho khan một tiếng: "Lên nhà đi."
Anh gấp laptop lại, vừa định ngồi dậy không hiểu sao dừng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435783/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.