Hôm nay Trình Dư lại mơ thấy những chuyện trước kia, từ lần đầu tiên nhìn thấy Tạ Lâm rồi đến khi bắt đầu dính lấy anh, làm phiền anh.
Yêu một người không yêu mình rất khổ sở, thậm chí nếu người ta không thích mà cứ bám lấy còn giống như là đang quấy rối, vì sợ Tạ Lâm ghét nên cậu hành động rất cẩn thận, chỉ cần anh nhíu mày một cái tỏ ra không vui cậu đã cuống quýt xin lỗi.
Cậu không trách anh, tình cảm đâu thể ép buộc, con đường mà cậu chọn thì dù có kết quả gì đi nữa cũng không nên trách cứ bất kì ai, nhưng trong cơn mơ màng cậu lại nghe thấy anh nói với cậu rằng.
Anh buông bỏ Trình Ngọc lâu rồi, từ khi đồng ý ở bên cậu anh đã cố gắng quên Trình Ngọc, anh thật sự coi cậu là người yêu.
Có lẽ sống nửa đời người Trình Dư thấy những lời này là nực cười nhất. Nếu anh buông bỏ Trình Ngọc dễ như thế thì tình yêu của anh dành cho Trình Ngọc chỉ đến vậy, anh nói anh coi cậu là người yêu thì anh đã không mập mờ giữa hai người.
Vậy nên Trình Dư kết luận rằng, trong chuyện khác anh rất thông minh còn trong tình cảm anh cũng giống như một tên khờ mà thôi.
Anh ở bên cậu không phải vì yêu mà vì trách nhiệm, cái tình cảm lúc đó của anh có khi là có nhưng nó rất nhỏ, vậy nên chẳng đáng để ý đến.
Có khi anh còn chẳng hiểu thật sự yêu một người là như thế nào.
Trình Dư
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435694/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.