Không biết Tạ Lâm đứng đây từ lúc nào nghe được bao nhiêu, Phó Dương sợ anh chưa nghe rõ cố tình châm thêm dầu vào lửa, vẻ mặt như vừa mới phát hiện thấy Tạ Lâm tới, chạy đến gần anh bất bình.
"Anh có nghe thấy cậu ta vừa nói gì không? Cậu ta bên anh chỉ muốn lợi dụng anh thôi!"
Nhiều năm qua đi Tạ Lâm vẫn cao như vậy, đứng gần anh Trình Dư cùng lắm chỉ cao đến gần mắt, giờ Tạ Lâm đứng phía trước cậu nên gần như che mất tầm nhìn chỉ để lộ ra một vùng sau gáy. Không nhìn thấy mặt nhưng Trình Dư nghĩ Tạ Lâm sẽ không vui, trên đời này làm gì có ai nghe được người ta bên cạnh chỉ muốn lợi dụng mình mà có thể thoải mái, huống chi Tạ Lâm là một người rất cao ngạo.
Mặc dù những lời này cậu nói ra chỉ muốn chọc tức Phó Dương, nhưng nếu Tạ Lâm hiểu lầm cậu cũng không có ý định giải thích, nếu đã vậy thì cứ như thế đi, dù sao hai người cũng đâu có khả năng...
"Tôi bằng lòng để cho em ấy lợi dụng."
Trình Dư kinh ngạc nhìn anh.
"Nếu em ấy đơn thuần chỉ thích những thứ tôi đang có vậy thì càng tốt, ít ra trên người tôi vẫn có thứ mà em ấy cần."
"Anh có phải bị điên rồi không?"
"Nếu cậu cảm thấy như thế thì cứ coi như thế đi." Tạ Lâm đáp lại lời của Phó Dương, trong giọng còn mang theo vài phần cảnh cáo. "Phó Dương, cậu đừng động vào em ấy."
"Trước kia anh sẽ không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435696/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.