Tạ Lâm tự nói xong lại ngả lưng ra sau ghế giọng nói có đôi phần giễu cợt.
"Không biết cũng phải thôi, vốn dĩ cậu đâu có nghĩ rằng tôi sẽ đi cùng em ấy đến đây, đúng không?"
Trình Dư từ đầu đến cuối không chen vào được câu nào, cho dù Tạ Lâm không nói rõ nhưng cậu cũng lờ mờ hiểu được người ngồi trước mặt này có chút gì đó liên quan đến Triệu Mặc.
Hai người không ngừng đối chọi nhau qua ánh mắt, ngay khi Trình Dư nghĩ Triệu Hoài sắp phá vỡ khuôn mặt tươi cười xuống thì bỗng nhiên hắn ta cười phá lên.
"Không ngờ là phó chủ tịch Tạ thích đùa như vậy đấy, đây là ngoài đời thực có phải tiểu thuyết đâu, làm gì có chuyện trùng hợp như vậy."
"Mong là như thế." Tạ Lâm cũng nâng chén rượu lên, cười như không cười đáp trả lại.
Vì khúc mắc này nên cuối cùng Trình Dư cũng không ký hợp đồng với công ty của Triệu Hoài, mặc dù điều kiện đưa ra đều rất tốt nhưng cậu vẫn lựa chọn tin vào Tạ Lâm.
Nói chuyện thêm một lúc cậu với Tạ Lâm cũng đứng dậy rời đi, cậu vừa định lên tiếng hỏi Tạ Lâm thì bỗng nhiên nhìn thấy một người thân cao dáng dài đứng chắn ở cửa. Người đàn ông kia rất cao phải trên 1m8, bộ dáng lại lười nhác tựa vào tường, tay cầm một chiếc khăn màu trắng liên tục lau tay, thấy hai người họ đi đến cũng chẳng thèm phản ứng.
Tạ Lâm đứng cách hắn một đoạn, nói: "Tôi lại nợ cậu một ân tình."
"Ân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435670/chuong-81.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.