Trời đã bắt đầu sang đông, thành phố Hạ tuy không có tuyết nhưng cái rét buốt của mùa đông cũng lạnh không kém gì. Ở trong phòng làm việc có điều hòa làm ấm, nhưng vừa bước ra khỏi công ty Trình Dư đã bị gió lạnh thổi đến dọa cho co người lại, cậu hà hơi lên tay đang chuẩn bị chạy ra bãi đỗ xe thì bỗng nhiên có một chiếc Bentley đỗ trước mặt.
Lúc đầu Trình Dư còn ngờ ngợ, nhưng cửa kính vừa hạ xuống khóe môi khẽ cong lên, vừa ngồi vào ghế Tạ Lâm đã đưa một bó hoa cho cậu. Trình Dư nhìn bông hồng đỏ rực hình như vẫn còn vương nước, lặng lẽ cất tấm thiệp viết tay vào trong túi áo cười hỏi:
"Sao dạo này anh không nhờ trợ lý đưa hộ nữa?"
Tạ Lâm ho khan một tiếng mắt vẫn nhìn thẳng lái xe đi, có chút mất tự nhiên nói: "Anh cảm thấy những món quà này vẫn là tự mình đưa cho em thì hơn."
Anh còn không nói thậm chí hoa cũng là tự tay đi chọn, nếu không sáng sớm ra trực tiếp đưa trước cửa cho Trình Dư là được, việc gì phải đưa đến công ty bất tiện, với cả dạo gần đây anh bị Tạ Thành Phong bắt về nhà chính ở vài ngài nên càng bận rộn hơn, ngày nào cũng đến công ty trễ.
Trình Dư lén lút quan sát một góc mặt của Tạ Lâm qua gương chiếu hậu, đường đường là phó chủ tịch của Phong Viễn hiện giờ không quản đường xa làm tài xế đưa cậu đi gặp đối tác, đã vậy còn là một phân xưởng nhỏ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435672/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.