Có lẽ từ khi gặp lại nhau đây là lần đầu tiên Tạ Lâm nhìn thấy Trình Dư giận như vậy. Mặc dù cậu không lớn tiếng, không trách mắng, nhưng một câu "không muốn nói thì đừng nói" giống như muốn vạch rõ ra mối quan hệ giữa hai người.
Trong phút chốc Tạ Lâm không biết mình nên làm như thế nào, anh theo Trình Dư bước xuống xe nhưng nhanh chóng bị cửa gỗ đóng chặt cản lại. Tạ Lâm gấp gáp không biết làm như thế nào, anh gõ mạnh lên cửa gọi:
"Trình Dư em nghe anh nói đã…"
Không có tiếng đáp lại, Tạ Lâm không biết cậu có nghe hay không nhưng vẫn cố gắng giải thích: "Không phải là anh coi thường em nên không nói, anh chỉ không muốn em dính phải những rắc rối giống như vậy. Nếu em muốn biết anh sẽ nói tất cả cho em. Em mở cửa ra trước có được không?"
Dù có nói thế nào Trình Dư cũng như không nghe thấy, có lẽ lần này cậu thật sự tức giận thật rồi, không đơn giản chỉ nói vài câu xin lỗi là xong chuyện. Hiện giờ Tạ Lâm mới thấy được tính nghiêm trọng, vốn dĩ anh chỉ muốn bảo vệ cậu thật tốt, cho dù có chuyện gì xảy ra cũng không ảnh hưởng đến cậu, nhưng có lẽ là anh nhầm rồi.
Anh đứng trước cửa rất lâu, mãi đến khi chuông điện thoại liên tiếp reo lên hết cuộc này đến cuộc khác như không chờ được nữa, Tạ Lâm mới thở dài cầm điện thoại, anh nhìn lướt qua tin nhắn mày nhíu chặt lại, ánh mắt nhìn về phía cửa có chút do
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435668/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.