Khoảnh khắc Trình Dư mở cửa ra Tạ Lâm vẫn còn chưa tin vào mắt của mình, anh ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn cậu, nghe thấy tiếng thúc giục một hai lần mới nhớ ra phải đứng dậy, nhưng vì ngồi quá lâu thời tiết còn lạnh nên cả hai chân của Tạ Lâm đều đã tê rần, anh mất đà ngã về phía trước, thấy vậy Trình Dư nhíu chặt mày không nghĩ gì vội đưa tay ra đỡ lấy anh, lại nhớ ra cậu còn đang giận nên vội buông ra xoay người đi vào trong nhà.
Từng hành động của cậu Tạ Lâm đều thấy được rất rõ ràng, khóe môi của anh cong lên trong phút chốc lập tức che miệng ho khù khụ, tay cầm chặt lấy khăn Trình Dư ném tới.
Trình Dư mím môi vào trong bếp rót một cốc nước ấm, sau đó lại đuổi anh đi tắm, giọng nói vẫn lạnh nhạt nhưng đã đỡ hơn lúc chiều rất nhiều.
"Anh mau đi tắm đi, tôi không muốn trong nhà có người chết rét."
Mặc dù Tạ Lâm có rất nhiều điều muốn nói nhưng đều nghẹn lại, anh cũng không biết nên bắt đầu từ đâu, cầm lấy bộ quần áo ngủ Trình Dư đưa cho lặng lẽ vào trong phòng tắm.
Tiếng nước trong phòng truyền lại Trình Dư mới chợt tỉnh thở hắt ra một hơi, cậu cũng không biết mình đang làm gì nữa.
Khoảng mười phút sau Tạ Lâm mới đi ra ngoài, bộ đồ ngủ vì khá chật nên Tạ Lâm để mặc nó mở toang lộ ra cơ ngực săn chắc, trên người anh vẫn còn hơi nước, mái tóc ướt đẫm theo lọn tóc nhỏ xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khong-ai-can-toi/2435666/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.