Cô luôn nói với mình, chỉ cần có thời gian, thì vẫn kịp cứu vãn. Nhưng lí trí rõ ràng lại nói, thiếu niên sóng vai cùng mình vượt qua năm tháng vô ưu vô lo, cuối cùng vẫn vô duyên.
Móng tay Phó Thanh Như đâm vào lòng bàn tay, đau đớn nhưng không che giấu được cảm giác khó thở trong ngực.
"Con và mẹ vốn khác với dân thường, lớn lên trong thế gia hiển hách, không chỉ có cơm vàng áo lụa, nó còn mang đến cho chúng ta rất nhiều thứ, cho chúng ta thân phận, địa vị... Không có gia tộc, thứ gì chúng ta cũng không có."
Nụ cười lạnh lẽo của Ô Nhã thị để lại âm vang, gằn từng chữ: "Hôm nay thế sự loạn lạc, mạng người như kiến hôi, một khi gia tộc thất thế hoàn toàn, chúng ta chỉ còn cách rơi vào số phận không khác gì bình dân hèn mọn, thậm chí còn thảm hại hơn. Hưởng thụ tôn quý vô vàn, thì tất nhiên cũng phải gánh vác trách nhiệm tương ứng, đây là số phận không chạy khỏi của con."
Số phận?
Hóa ra tất cả tốt đẹp, đều phải trả giá rất lớn.
Trong đầu Phó Thanh Như trống rỗng, chỉ cảm thấy cả người lúc lạnh lúc nóng, giống như đang lạc vào sương mù dày đặc, không thấy đường đi.
"Vậy thì, anh Dịch sẽ lấy ai?" Trong tuyệt vọng vẫn không cam lòng, cô cúi đầu nhìn chăm mềm lẩm bẩm.
Ô Nhã thị đứng dậy, đi tới cửa, bóng người cao ngạo mang theo đoạn tuyệt.
"Thanh Như, gả cho người không thương có lẽ sẽ xót xa, nhưng gả cho người đó, ngày sau con sẽ càng bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khoi-hoai/1663368/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.