Kết quả bài thi tháng được công bố, thành tích của Nhiếp Thanh Châu và Hạ Nghi vẫn vững vàng chiếm một suất trong tốp ba toàn khối, nhưng cả hai đều bị tụt hạng nhẹ so với lần trước, thậm chí cả thành tích của Văn Chung cũng sa sút. Thế mà điểm trung bình của cả khối rõ ràng lại cao hơn, chuyện này thật khiến người ta không tài nào hiểu nổi.
Trịnh Bội Kỳ cảm thấy cả tháng nay tâm trạng của Hạ Nghi vốn đã không tốt rồi, đến ngày có kết quả xếp hạng, cô lại càng lơ đễnh một cách rõ rệt hiếm thấy. Cô nàng có chút lo lắng, không lẽ Hạ Nghi để tâm đến thành tích đến vậy sao? Trước giờ đâu có thấy.
“Hạ Nghi… Hạ Nghi! Hạ Nghi!” Trịnh Bội Kỳ gọi đến tiếng thứ ba, Hạ Nghi mới sực tỉnh nhìn sang cô bạn. Trịnh Bội Kỳ thở dài, dịu dàng an ủi: “Hạ Nghi à, không sao đâu, cậu tuy có tụt một chút xíu thôi nhưng vẫn giỏi lắm mà. Lần sau mình thi lại tốt hơn là được!”
Hạ Nghi im lặng, trong ánh mắt thoáng chút bối rối.
Trịnh Bội Kỳ cũng hoang mang theo: “Lẽ nào… không phải cậu buồn phiền vì chuyện điểm số?”
“Không phải.”
“Thế thì vì chuyện gì chứ?”
Ánh mắt Hạ Nghi khẽ lóe lên rồi cô lắc đầu: “Không có gì đâu.”
Trịnh Bội Kỳ nhìn cô một lúc lâu, đành bất lực thở dài thườn thượt: “Haizz, thôi được rồi. Giá mà tớ cũng được như Nhiếp Thanh Châu thì tốt biết mấy. Mỗi lần cậu chẳng cần nói tiếng nào, cậu ấy cũng đoán được cậu đang nghĩ gì. Cậu nói xem, có khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238874/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.