🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Tài xế nhà Văn Chung đã đợi sẵn ở đầu đường. Văn Chung ngồi vào xe, ngoảnh lại thì nhìn thấy Hạ Nghi đang men theo con đường đi về phía trạm xe buýt.

Giống hệt như hồi bé, mỗi khi tài xế nhà cậu đến đón, dù cậu có mời cô lên xe thế nào đi nữa, cô cũng chỉ đáp lại một câu: “Cảm ơn, không cần đâu”.

Hồi ấy cậu vẫn chưa chuyển nhà, nhà họ ở cùng một hướng. Có những lúc mẹ Hạ Nghi bận việc đến đón cô muộn, cô vẫn ngoan ngoãn đứng đợi, chưa bao giờ làm phiền cậu. Bây giờ nghĩ lại, cậu không biết đó là vì cô được giáo dục tốt, hay vốn dĩ chưa từng xem cậu là bạn.

Cậu đã từng ngỡ rằng họ là bạn, ít nhất thì cậu cũng là người bạn đồng trang lứa ở bên cô lâu nhất. Họ đã cùng nhau chia sẻ biết bao bí mật.

Cậu không nhớ rõ mình có từng nói với Hạ Nghi câu “những gì một người nhận được trong đời đều là bất biến” hay không, nhưng cậu nhớ, tại cuộc thi dương cầm ở Ngu Bình năm ấy, cậu giành giải nhất, còn Hạ Nghi chỉ về nhì. Trong hậu trường, cậu đã nhìn thấy ba mình nhét một phong bì đỏ vào tay vị giám khảo, trong lòng cậu chẳng có lấy một mảy may vui sướng nào của người thắng cuộc. Sau khi ba cậu và vị giám khảo kia vai kề vai, xưng anh gọi em rời đi, cậu phát hiện ra Hạ Nghi đang đứng sau tấm rèm cửa.

Cô bé trang điểm lộng lẫy, lặng lẽ đứng đó, đôi đồng tử đen láy lặng lẽ nhìn anh.

Khi ấy,

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238873/chuong-48.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Khi Thần Nói Có Ánh Sáng
Chương 48: Đã từng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.