Khi tan tiết tự học buổi tối, Hạ Nghi không hề thấy bóng dáng Nhiếp Thanh Châu trong nhà xe vắng vẻ ấy.
Trong nhà xe chỉ có lác đác vài chiếc xe đạp, ánh đèn lay lắt, trông có chút hiu hắt.
Hạ Nghi ngẩn người một lúc rồi mới đi đến bên chiếc xe của mình, mở khóa dắt xe chầm chậm rời khỏi trường. Cô nghĩ, Nhiếp Thanh Châu rõ ràng đã hứa sẽ đợi mình, anh không phải là người sẽ thất hứa, nhưng tại sao lại không có ở đây nhỉ?
Mang theo nỗi băn khoăn ấy, chiếc xe của Hạ Nghi lăn bánh rời khỏi trường, cuốn theo một làn gió nhẹ. Xuân sang, Thường Xuyên dần tỏa ra hương thơm của muôn vàn loài hoa, quyện cùng mùi cây cối đâm chồi nảy lộc.
Trong những ngày Nhiếp Thanh Châu không ở đây, cô lại càng quen thuộc hơn với từng ngọn cỏ, gốc cây, từng ngôi nhà trên con đường này. Đi thêm ba mươi mét nữa, rẽ phải ở cuối đường, hai bên đường sẽ hiện ra những cây ngô đồng cao lớn, đang mùa nở những đóa hoa trắng tầng tầng lớp lớp, trông như những chùm mây trắng vắt vẻo trên cành.
Cô vừa nghĩ đến đây thì cũng vừa lúc rẽ qua ngã rẽ, hai bên đường quả nhiên là những hàng cây ngô đồng đang mùa trổ hoa, trải dài ngút tầm mắt, những cánh hoa cũng vì thế mà nhuốm một màu vàng dưới ánh đèn đường.
Khác với mọi khi, dưới ngọn đèn đường đầu tiên có một người đang đứng, bên cạnh là một chiếc xe đạp.
Hạ Nghi sững người, vội phanh xe lại.
Chàng trai với mái tóc ngắn gọn gàng trông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-than-noi-co-anh-sang/5238875/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.