~Edit: Dương Tử Nguyệt
Người đàn ông rắn rết tên là Đông Phương Triệt, người đàn ông râu dài tên là Đồng Bách Hùng, hai ngày sau Nghi Lâm mới biết tên họ, cũng biết hai người là người ở tầng trên của Nhật Nguyệt thần giáo, một người là phó giáo chủ của Nhật Nguyệt thần giáo, người còn lại là Trưởng lão của Bạch Hổ đường thuộc Nhật Nguyệt thần giáo.
Nghi Lâm run rẩy hỏi “Giáo chủ là Nhậm Ngã Hành?”
Đồng Bách Hùng mất hừng nói “Tên của giáo chủ sao có thể để người khác nhắc tới? Lần sau không được như vậy, để người khác nghe sẽ gặp chuyện!”
Nghi Lâm làm sao có tâm tư quản ba chuyện này, trong lòng cô đã loạn tới mức mất hồn mất vìa rồi. Cô nói mình đau bụng sau đó nhanh chóng rời khỏi đó chạy về phòng, hố mẹ rồi! Tuyệt đối là hố đó! Giáo chủ bây giờ đáng ra phải là Đông Phương Bất Bại chứ, sao lại là Nhậm Ngã Hành? Lúc này Nhậm Ngã Hành phải ở dưới Tây Hồ mà rít gào chứ!!! Hiển nhiên, sự chênh lệch của cái này cũng lớn lắm đó!
Trong nguyên tác, kịch tình bắt đầu năm cô mười sáu hoặc mười bảy tuổi, như vậy, lúc Lệnh Hồ Xung cứu Nhậm Ngã Hành ra, Nhậm Ngã Hành nói mình bị nhốt dưới Tây Hồ mười hai năm, như vậy, lúc hắn bị Đông Phương Bất Bại đoạt vị phải là năm cô khoảng năm sáu tuổi, tuyệt đối không vượt quá bảy tuổi, nhưng năm nay cô đã chín tuổi, Nhậm Ngã Hành vẫn còn làm giáo chủ, Đông Phương Bất Bại là phó giáo chủ! Mà tên cũ của Đông Phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95647/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.