Edit: Yun Haku
Nghi Lâm cứ nghĩ bọn họ sẽ ở trong sơn động hai mươi ngày, không nghĩ tới ngày thứ năm người đàn ông râu dài đã làm ầm muốn đem huynh đệ bảo bối của hắn chuyển vào trong thành Lâm Châu tĩnh dưỡng, người đàn ông rắn rết tỏ vẻ cảm ơn, vẻ mặt cảm động, tiết mục huynh đệ tình thâm này ngày nào cô cũng thấy, ban đầu cảm thấy mới mẻ, nhưng nhìn nhiêu cũng thấy nhàm.
Thành Lâm Châu ở giữa Hà Nam và Sơn Tây, thương khách đi qua không ít, rất phồn hoa. Người đàn ông rắn rết nằm nhắm mắt trong xe ngựa, Nghi Lâm ở một bên rửa chân bóp chân cho hắn, nghẹn khuất không nói được lời nào.
“Mạnh tay một chút” Người đàn ông rắn rết miễn cưỡng nói, Nghi Lâm chu miệng, cô sống hai kiếp chưa từng xoa chân bóp vai rửa chân cho bất kỳ ai, ngay cả cha mẹ cô cũng chưa được hưởng đãi ngộ như vậy. Bây giờ thì hay rồi, gặp cái tên cặn bã này cực kỳ thích sai vặt cô, bóp vai rửa chân, lau mặt súc miệng, đút cơm rửa tay, thay dược châm cứu, mọi chuyện đều do cô làm hết, thiếu mỗi việc chiếu cố hắn đi ngoài thôi. Cô cũng muốn làm vẻ lắm, nhưng không được, chỉ cần đôi mắt phượng sắc bén của người đàn ông rắn rết này nhìn cô thì cốt khí chỉ là mây bay.
Xe ngựa không ngừng lại lập tức, người đàn ông râu dài vén màn xe chui vào “Huynh đệ, vi huynh bế đệ xuống” Người đàn ông rắn rết cảm kích nói “Không dám làm phiền huynh trưởng, tiểu đệ vẫn có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95646/chuong-9.html