Edit: Dương Tử Nguyệt
Người đàn ông rắn rết rút ngân châm xuống, Nghi Lâm lại bắt mạch cho hắn, mạch đập tốt hơn nhiều, người đàn ông rắn rết cười nhẹ nói “Bản sự của nha đầu này không nhỏ” Câu khen ngợi này của hắn có chút đột ngột, người đàn ông râu dài vội hỏi “Đông Phương huynh đệ, giờ đệ thế nào rồi, cảm thấy tốt hơn không?” Người đàn ông rắn rết cười nhìn hắn nói “Không nói dối huynh trưởng, sau khi ngân châm này rút ra, hô hấp của tiểu đệ tốt hơn rất nhiều, mặc dù ngực có chút đau nhưng không bị đè nén” Người đàn ông râu dài nghe vậy rất vui, khen Nghi Lâm mấy câu, Nghi Lâm thấy không khí bây giờ không tồi, lớn gan nhìn người đàn ông râu dài hỏi “Cái đó… Hai vị sư tỷ của ta không có việc gì chứ?”
Người đàn ông râu dài cười ha ha, vỗ ngực nói “Mặc dù ta không phải là anh hùng hảo hán nhưng khinh thường ám toán nữ nhân, yên tâm, hai sư tỷ của ngươi không có gì” Nghi Lâm hừ lạnh trong lòng, người nói khinh thường ám toán nữ nhân, vậy lần đánh lén lúc trước là gì? Nhưng xem bộ dạng người này không giống tiểu nhân hay nịnh bợ, cũng thấy hai sư tỷ Nghi Quang Nghi Mẫn bình yên vô sự.
Theo tình hình trước mắt, trong vòng hai mươi ngày cô khẳng định không thoát được, trừ việc điều trị mạch đập cho người đàn ông rắn rết, còn phải trị tay phải cho hắn, hai mươi ngày đã quá ngắn rồi. Ba của Nghi Lâm, cũng là ba Hàn đã dạy cô, làm người phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95645/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.