Edit: Dương Tử Nguyệt
Thương thế ở tay phải của Đông Phương Triệt tốt hơn rất nhiều, nhưng dù sao cũng bị thương ở gân mạch và xương tay, nếu muốn hồi phục như cũ vẫn phải tốn thêm một ít thời gian.
Nghi Lâm lại viết một tờ giấy dược liệu cho Đông Bách Hùng, hiệu suất của Đồng Bách Hùng rất tốt, chưa tới một canh giờ đã chuẩn bị tất cả dược liệu cần thiết. Sau đó Nghi Lâm cho người đem một bếp than tới trong tiểu viện của mình, tự mình giám sát người khác làm, cô tính tự tay làm, nó cũng thể hiện cô rất coi trọng vết thương của hắn, nhưng cô trời sinh không hợp làm mấy việc này, kiếp trước ngay cả bếp gas và bếp điện còn chưa đụng huống chi cái bếp than này? Dĩ nhiên, giám sát cũng thể hiện sự coi trọng của cô, nếu không cô cũng không ở trong phòng bếp vào cái ngày hè nóng nực này.
Đông Phương Triệt ngâm thuốc mười ngày, sau đó lại được châm cứu và mát xa, mười ngày sau, tay phải của hắn hồi phục không tồi, trừ việc cầm vật quá nặng ra thì không khác gì ban đầu. Đồng Bách Hùng cảm thán y thuật của Nghi Lâm rất cao siêu, thường nhắc tới nếu sư phụ của Nghi Lâm đây thì tay của Đông Phương huynh đệ đã tốt rồi, chọc Nghi Lâm khó chịu, không thèm quan tâm hắn.
Đông Phương Triệt cũng thường nắm tay nhỏ của cô, cũng có lúc khen ngợi cảm ơn, có khi còn sờ đầu cô, nhéo mũi hoặc nhéo má cô, giống như hai người rất thân thiết. Nghi Lâm biết hắn càng đối tốt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/95648/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.