Edit: Dương Tử Nguyệt
Ngày vẫn trôi qua như cũ, hạ qua đông tới, thời gian trôi rất nhanh, mấy chốc Nghi Lâm đã mười bảy tuổi.
Lúc này, cô đang ngồi trong xe ngựa, nhìn người nào đó đang nằm nghiêng một cách tao nhỏ, cô tỏ vẻ rất áp lực.
Dựa theo kế hoạch trước kia của cô, cô vốn nên trở lại phái Hằng Sơn vào ngày chín tháng tư năm trước để thăm người thân, Đông Phương Triệt cũng đồng ý điều đó, nhưng người định không bằng trời định, trước khi cô xuất phát thì Đồng Mộ Niên vô ý lộ tin tức cho cô, nói Lưu Chính Phong của phái Sơn Lưu muốn rửa tay gác kiếm, bây giờ đã phát thiệp mời, muốn mời mọi người khắp võ lâm đến chứng kiến. Lúc Nghi Lâm nghe tin này xong, trong đầu xuất hiện hằng đẳng thức: Lưu Chính Phong rửa tay gác kiếm = Lệnh Hồ Xung nhận được khúc phổ của [Tiếu Ngạo Giang Hồ] = Gặp được Lâm Bình Chi và nghe được lời di ngôn của cha mẹ về [Tịch Tà Kiếm Pháp] = Bắt đầu cuộc sống bi thảm của Lệnh Hồ Xung. Trong nháy mắt, cô gái nhỏ nào đó đã chỉnh lại kế hoạch, tìm một lý do ngớ ngẩn về phái Hằng Sơn chậm một chút.
Đông Phương Triệt không để ý lúc nào cô trở về, tuy rằng rất tò mò về quyết định của cô, nhưng nghĩ lại, cũng phát hiện mấy chỗ không tốt, hơn nữa mấy trăm mạng của đệ tử phái Hằng Sơn đang ở trong tay hắn, nha đầu có muốn trốn cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của hắn, cho nên sang năm về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186503/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.