Edit: Dương Tử Nguyệt
Lúc Đông Phương Triệt vội vã trở về, Nghi Lâm đã biến bi thương thành thèm ăn, đem những sự buồn phiền chuyển dời lên sự nghiệp ăn uống, biểu tình trên mặt không nghiêm túc cũng không dịu dàng, lại có chút nhạt nhẽo. Đông Phương Triệt cho người khác đi xuống, bản thân đóng cửa lại rồi đi tới ngồi cạnh tiểu nha đầu, một tay chống má nghiêng đầu quan sát cô, đôi mắt phượng híp lại, nhìn rất mê hoặc, có điều… Ông chú, chú đã ba mươi mốt tuổi rồi, phải đứng đắn tí nào!
Bị người dùng ánh mắt như vậy nhìn chằm chằm, cho dù là kẻ mù cũng không bình tĩnh, Nghi Lầm đặt chén lên bàn, dùng khăn tay lau miệng, chủ động giải thích “Tâm trạng của con không tốt nên mới vậy, bây giờ không có gì rồi” Cô không phải là đứa trẻ mười tuổi, cũng không phải là cô gái được nuông chiều như kiếp trước, ở trong thế giới không có người thân này, cô đã hiểu rõ đạo lý chỉ có bản thân mới có thể dựa vào, nếu còn nhớ tới kiếp trước, nhớ người thân thì sao? Sự thật chính là sự thật, cô không thể trở về được, cũng không thể trở lại những ngày được người nâng niu trong lòng bàn tay mà yêu thương, cho nên, vẫn nên sống tiếp những ngày như vậy thôi. Đây là ý nghĩ của người thông minh, nếu một mặt trốn tránh, một mặt hối tiếc không thôi, oán trời oán đất thì người khổ cuối cùng cũng chỉ có bản thân mình mà thôi.
Ai cũng chọn cách đối xử tốt với bản thân mình, cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186504/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.