Edit: Dương Tử Nguyệt
Mưa rơi càng lúc càng lớn, ý Đông Phương Triệt là đợi mưa tạnh sẽ mang Nghi Lâm tới Lưu phủ chơi, nhưng nha đầu này không đồng ý, luôn miệng nói phải đi bây giờ, Đông phương Triệt nhíu mày, liếc nhìn cô, trong quá khứ, ánh mắt này có thể đối phó Nghi Lâm thuận lợi, có điều không hiểu tại sao, lá gan của cô gái nhỏ hôm nay rất lớn, quyết tâm không đổi ý nguyện ban đầu. Nhìn đôi mắt sưng đỏ, khuôn mặt nhỏ tái nhợt, môi không có màu sắc của cô… Lại thấy đối đầu với nha đầu này cũng không có ý nghĩa gì, cuối cùng cũng thỏa hiệp.
Đinh Nhị mượn áo mưa vải dầu của trà lâu, sau đó đi tới quán bán đồ tạp hóa gần đó mua hai cái ô giấy dầu, ba bộ áo mưa, hắn tính luôn cả phần của Đinh Nhất, miễn tới lúc đó phải đi thêm một lượt. Trở về trà lâu, Đông Phương Triệt bảo Đinh Nhị, Đinh Tam cầm đồ Nghi Lâm mua trước đó về khách sạn trước, nhiều người tới Lưu phủ chơi lại nhiều vướng bận. Đinh Nhị, Đinh Tam cực kỳ nghe lời, không nói nhiều lời, lập tức mặc áo mưa đem theo đồ chơi rời khỏi đó. Đông Phương Triệt cầm ô, nói với Nghi Lâm đang che mặt “Lát nữa bị ướt thì đừng hối hận” Nghi Lâm bĩu môi, bất mãn nói “Con không phải đứa trẻ ba tuổi, bị ướt thì bị ướt” Đông Phương Triệt nhìn cô, thuật tay vỗ đầu cô, hai người đi tính tiền rồi mở đi khỏi trà lâu.
Vị trí cụ thể của Lưu phủ không khó tìm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186500/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.