Edit: Dương Tử Nguyệt
Đông Phương Triệt không lập tức cho Khúc Dương đứng dậy, mà để cho hắn quỳ như vậy nói chuyện. Nghi Lâm cực kỳ khinh bỉ hành vi này của hắn, để ột ông lão hơn sáu chục tuổi quỳ lạy mình, không sợ giảm thọ sao? Đông Phương Triệt lên tiếng “Gần đây Khúc trưởng lão tốt không?” Khúc Dương bình thản nói “Thuộc hạ sống rất tốt” Đông Phương Triệt nâng khóe miệng nói “Ba năm nay Khúc trưởng lão không về Hắc Mộc Nhai, không có tin tức, không biết sống chết, hôm nay có thể gặp ở đây, đúng là chuyện may mắn” Giọng nói của hắn thản nhiên khiến người khác không biết hắn vui hay là không.
Khúc Dương cười khổ, từ sau khi Đông Phương Bất Bại lên làm giáo chủ, các nguyên lão trong giáo bị giết không còn bao nhiêu người, trong giáo chướng khí mù mịt, kẻ ác hoành hành, ngay cả Mạnh trưởng lão đức cao vọng trọng cũng chết ở bên ngoài, điều này có thể khiến người khác không thất vọng và đau khổ sao? Từ sau khi rời khỏi Hắc Mộc Nhai, ông ta không nghĩ sẽ có ngày trở về, một lòng muốn rời khỏi thị phi, tu luyện âm luật. Có điều không ngờ, số mình không tốt, đụng phải Đông Phương Bất Bại tại quý phủ của Lưu huynh đệ, mặc dù không sợ chết, nhưng vì cháu gái cũng nên biết một biết hai, không thể khiến đứa trẻ bị liên lụy, thở dài nói “Là lỗi của thuộc lạ, không nên vì chuyện tư mà quên chuyện công, xin giáo chủ trách phạt”
Nghi Lâm thấy khuôn mặt xanh xao của Khúc Dương, mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khi-nghi-lam-gap-dong-phuong-bat-bai/2186498/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.