Cố Vân Cảnh cười bi thương, lắc đầu nói:
"Thải Nguyệt, tỷ không có người yêu, tỷ sẽ không hiểu cảm thụ của ta. Ta yêu công chúa điện hạ. Ta cũng biết nàng thích ta. Chúng ta lưỡng tình tương duyệt nhưng không thể bên nhau. Yêu mà không được."
"Có đôi khi, ta rất hi vọng công chúa điện hạ đừng thích ta, như vậy nàng sẽ không buồn." Cố Vân Cảnh nắm ngực, "Nhìn nàng tuyệt vọng, ta không thở nổi."
Thải Nguyệt làm sao không hiểu tâm tình Cố Vân Cảnh? Nàng làm sao không có người yêu mến? Nàng vẫn luôn thầm yêu Cố Vân Cảnh đó thôi. Nàng trước kia cũng hi vọng có một ngày Cố Vân Cảnh sẽ đáp lại - nhưng khi Tiêu Mộ Tuyết vào Hầu phủ, nàng biết mình có cố gắng cỡ nào cũng không có khả năng. Sau đó, nàng quyết định chôn vùi tình cảm của mình, không hi vọng Cố Vân Cảnh hồi đáp cái gì nữa mà chỉ muốn yên lặng săn sóc Cố Vân Cảnh, trông coi cô gái ấy, nhìn xem cô gái ấy vui vẻ hạnh phúc là đủ rồi. Đều là người có tình cảm lưu lạc thiên nhai, nổi khổ của Thải Nguyệt cũng không kém gì Cố Vân Cảnh cả.
"Nàng biết thân phận ngài rồi ư?" Thải Nguyệt nghe xong, khiếp sợ không thôi. Nàng tưởng rằng Cố Vân Cảnh đã thẳng thắn khai báo với Tiêu Mộ Tuyết.
"Không có. Ta chỉ là để nàng không nên ôm hi vọng với ta." Cố Vân Cảnh ôm đầu, gian nan nói, " Thải Nguyệt tỷ biết không? Ta cự tuyệt nàng... Ta vậy mà cự tuyệt nàng... Công chúa điện hạ rất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-pho-ma/3402037/chuong-66.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.