Tưởng Sĩ Đường đi rồi, Cố Vân Cảnh không tính về phòng Tiêu Mộ Tuyết. Hoàng hậu và công chúa trò chuyện riêng, nàng không cần đi cho lúng túng thêm. Mấy ngày rồi không gặp sư phụ, lão nhân gia có lẽ cần đồ đệ ân cần thăm hỏi, vì vậy Cố Vân Cảnh đi tiểu viện Thượng Quan Lan - là một nơi thanh tịnh trong Hầu phủ, trồng hoa trồng cỏ, tuy không xa hoa rộng rãi bằng tiền viện nhưng cũng không mất tao nhã. Thượng Quan Lan không thích kẻ hầu người hạ cho nên viện này không có ai khác ngoài ổng. Lúc Cố Vân Cảnh đến, Thượng Quan Lan đang tựa ở ghế bành, nhắm mắt cầm bầu rượu, ung dung đung đưa ghế. Mỗi một lượt đưa ghế, ông rất có tiết tấu mà nhẩm rượu - Thượng Quan Lan ngửa đầu, khi rượu vào miệng liền kìm lòng không đậu mà nhẹ nhàng phát ra âm thanh thỏa mãn. Nhắm mắt uống rượu thế mà không phung phí một giọt nào. Vẻ mặt ông là yên tĩnh tường hòa, dường như tất cả phong vân trên đời này không có quan hệ gì với ông.
"Thâu đắc phù sinh bán nhật nhàn." Đây là cuộc sống Cố Vân Cảnh hướng tới cho nên nhìn xem Thượng Quan Lan thảnh thơi, nàng rất hâm mộ.
Cố Vân Cảnh thả nhẹ bước chân, lặng lẽ đi đến bên cạnh Thượng Quan Lan và chuẩn bị cướp bầu rượu song còn chưa kịp, Thượng Quan Lan đã mở mắt.
"Muốn đoạt rượu từ tay sư phụ ta đây con còn phải tu luyện thêm mấy chục năm." Thượng Quan Lan cười nói, "Tối thiểu cũng phải bất phân thắng bại với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-pho-ma/3402036/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.