Cố Vân Cảnh trằn trọc nằm ở trên giường với tâm sự nặng nề, không có hứng ăn uống bất kì cái gì. Thải Nguyệt đưa đến mấy lần cơm mà cuối cùng vẫn còn y nguyên bưng về, mặc cho nàng thuyết phục như thế nào Cố Vân Cảnh vẫn không đả động. Dưới tình thế đó, Thải Nguyệt mang Thượng Quan Lan tới. Và khi ông vào cửa, Cố Vân Cảnh đang ho dữ dội. Rồi khi ông bắt mạch Cố Vân Cảnh xong, mặt đen đi, lạnh lùng nói:
"Khí tức bất ổn, cấp hỏa công tâm. Bệnh căn con còn không có điều dưỡng tốt lại bắt đầu đày đọa bản thân mình? Sinh mệnh cần được bảo vệ chớ không phải để cho con chà đạp nó hỏng bét như thế này."
"Sư phụ..." Cố Vân Cảnh vô lực nói, "Đồ nhi không phải cố ý muốn như vậy- nhưng thật sự trong lòng con không qua được."
"Ta mặc kệ con vô tình hay cố ý, chỉ cần con làm hại bản thân vi sư liền không đồng ý." Thượng Quan Lan cau mày, "Suy nghĩ nhiều hại não, quá chú trọng cảm xúc sống không lâu. Một mực trường kỳ tích tụ tại tâm như vậy sớm muộn con cũng sụp đổ."
"Con là người thông tuệ, nhìn đời thấu triệt hơn vi sư, vì sao còn không rõ vấn đề?" Thượng Quan Lan tận tình khuyên bảo, "Nghe lời vi sư, nghĩ thoáng một chút, con và công chúa nhất định hữu duyên vô phận. Giờ con ngồi đây rầu rĩ có ích lợi gì? Cuối cùng chỉ để tâm-thân tổn hại? Con nhìn lại con xem, con đã biến mình thành cái gì?"
"Ta đã bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-pho-ma/3402038/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.