Khuôn mặt tái nhợt lộ ra một tia tuyệt vọng, cười yếu ớt, lắc đầu: “Không đau… Thuốc tê vẫn còn tác dụng nên em không có cảm giác gì.”
Ánh mắt Thượng Quan Hạo sâu thẳm như nước biển, cảm xúc như gợn sóng quay cuồng, thân hình cao ngất hơi cúi xuống, một tay nắm lấy tay Giang Dĩnh, tay kia đặt bên cạnh người, nhìn cô, chậm rãi nói: “Loại cảm giác này rất thoải mái sao? Được quan tâm, được yêu thương, có phải cô vẫn luôn mong muốn khao khát không?”
Trong nháy mắt, tay Giang Dĩnh nằm trong lòng bàn tay anh chợt toát mồ hôi, cô ta đang rất khẩn trương, không thể tin được, lồng ngực phập phồng, theo bản năng nắm chặt lấy bàn tay ấm áp lại rất to lớn của anh, run giọng nói: “Hạo…”
“Vậy cô có biết ai mới có thể có được cảm giác này không?” Thượng Quan Hạo tiếp tục hỏi.
Giang Dĩnh chợt không biết phải làm sao, vừa bất ngờ chìm đắm trong sự ấm áp khiến người ta rơi nước mắt của anh, đầu óc cô ta lại đột nhiên chuyển sang trạng thái xoay tròn, trong đáy mắt sương mù càng dày, hai tay cầm lấy tay anh, lắc đầu: “Em không biết… Loại cảm giác này chỉ có anh mới cho em được, em không muốn nhiều, chỉ mong anh quan tâm em nhiều một chút là tốt rồi…”
Nước mắt ấm nóng rơi thẳng vào ngón tay Thượng Quan Hạo, nóng bỏng một mảng.
Ánh mắt Thượng Quan Hạo lại sâu thăm nhu hòa như lúc nãy, không một chút gợn sóng, chậm rãi nói: “Thật vậy sao? Cô hi vọng tôi dùng lí do gì để cho cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530708/chuong-272-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.