Em vẫn đối với anh rất hận như vậy sao?
“Lam Tử Kỳ, anh chuẩn bị quần áo cho tôi làm gì? Lát nữa ăn xong tôi sẽ trở về nhà trọ, lúc đó có quần áo để thay.” Dù sao cũng có chút mệt mỏi, ánh mắt cô lướt qua túi to túi nhỏ trên giường nói lạnh nhạt.
Đưa?
“Là khách sạn chuẩn bị, em cho rằng tôi mua sao? Nhanh lên, tôi sắp chết đói.” Lam Tử Kỳ nói ngắn gọn mà mạnh mẽ, có vẻ không kiên nhẫn.
Tần Mộc Ngữ giật mình: “À…” Cô hơi xấu hổ, nhẹ nhàng trả lời anh: “Được, tôi lập tức xuống.”
Cô thay quần áo trong phòng tắm, tạo lại kiểu tóc đơn giản, không trang điểm thêm đã rất đẹp. Cô nhìn vào gương với con mắt rất kinh ngạc, giống như quay lại tuổi trẻ của mình. Xuống lầu, đi lại trong đại sảnh một lúc mới thấy chỗ Lam Tử kỳ đang ngồi.
Quả nhiên đồ ăn hơi nguồi nhưng cô vẫn thấy rất ngon, dù sao cũng đã mệt mỏi một ngày một đêm.
“Uống chút rượu đi, sẽ giúp buổi tối ngủ ngon, nhưng chỉ được uống một chút…” Tay áo Lam Tử Kỳ đã xắn lên, đem ly rượu hồng đưa cô rất tao nhã. “Cũng giúp dưỡng nhan sắc.”
Tần Mộc ngữ buông chiếc đũa, do dự một chút, vẫn tiếp nhận ly rượu.
“Cũng tốt, tôi rất muốn nghỉ ngơi một chút.” Có chút hoảng hốt trong ánh mắt của cô, dừng chất lỏng trong ly, nhẹ nhàng nói: “Làm việc ở Drinlgewapen suốt bốn năm không được nghỉ ngơi, mấy ngày anh cho nghỉ thì tôi đều vào bệnh viện chăm sóc Tiểu Mặc hoặc dành cho anh, cũng coi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530525/chuong-188-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.