Tần Mộc Mộc chỉ cảm thấy hô hấp trở nên khó khăn, nhìn viên cảnh sát hỏi: “Anh ta đến đây ký lúc nào?”
Viên cảnh sát nhìn đồng đeo tay, “Vừa mới đây thôi, đại khái là đến sớm hơn cô khoảng mười phút.”
Không khí trở nên quỷ dị, viên cảnh sát cảm thấy chuyện này không có gì bất thường, cầm tập văn kiện rời đi.
Mặt trời ngả về phía Tây.
Lúc đi ra khỏi sở cảnh sát cô còn nghe thấy tiếng dặn dò của viên cảnh sát ở đằng sau, “Nếu vụ án có biến chuyển gì chúng tôi sẽ triệu tập cô, mong cô hợp tác, kỳ thật chúng tôi đã nói trước với cô rồi chỉ cần cô thừa nhận là cô ngộ sát thì việc khép lại vụ án cũng không khó khăn gì, nhưng cô lại không chịu nghe.” Viên cảnh sát nói tiếp, “Hi vọng việc tìm người đến bảo lãnh sẽ không làm ảnh hưởng đến công việc và cuộc sống của cô.”
Giọng điệu của viên cảnh sát, tuy rằng hơi châm chọc, nhưng lại toàn là lời chân thật.
Công việc của cô, cuộc sống của cô, kỳ thật đã bị đảo lộn từ sớm vì chuyện này rồi.
Tần Mộc Ngữ đi ra khỏi sở cảnh sát, nhìn thấy một chiếc xe đang đỗ ở cửa.
Cơ thể cô trở nên cứng ngắc, trong lòng từ sớm đã đoán được, anh chưa hề rời đi.
Chiếc xe đó chậm rãi đi đến trước mặt cô.
“Quay về nhà hay là đi đâu? Tôi đưa em đi.” Thượng Quan Hạo không hề nhìn cô, sườn mặt góc cạnh lộ ra sự phiền muộn, thản nhiên nói.
“Vì sao anh lại nộp tiền bảo lãnh cho tôi?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530524/chuong-187.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.