Hít sâu một hơi, đem nước mắt đong đầy trong hốc mắt chảy ngược vào trong.
Tần Mộc Ngữ run giọng nói, “Tôi sẽ coi như hôm chưa từng gặp anh, sau này anh không cần đến đây nữa, càng không được nói chuyện với con của tôi! Thượng Quan Hạo, cho dù anh có làm chuyện gì cũng được, nhưng tuyệt đối đừng động đến con tôi... nếu không tôi sẽ lấy mạng của anh!”
Cô lại một lần nữa muốn rút bàn tay mình ra.
Nhưng anh lại nhanh chóng bắt được bàn tay cô, cho dù cô có cố thế nào cũng không thể rút tay ra, đôi mi thanh tú nhíu lại một chỗ.
Thượng Quan Hạo mín chặt đôi môi tái nhợt, không để cho cô thoát khỏi bàn tay anh, nhưng cô là muốn kiên trì tới cùng, sau khi giãy giụa mà không thoát được cô oán hận trừng anh bằng ánh mắt đầy sát khí, anh bỗng giật mình buông lỏng bàn tay, cả người cô đang trong tư thế giãy giụa muốn thoát ra ngoài, không có phòng bị, đập vào cửa.
“Uỳnh!” một tiếng, cánh cửa đổ trên mặt đất, vết thương trên lưng của cô bị đụng trúng, khẽ rên một tiếng.
Thượng Quan Hạo đột nhiên nhíu chặt mi, tiến lên ôm lấy cô.
Anh biết rõ tối hôm qua bản thân mình đã gây ra nhưng chuyện gì, cô cả đêm chưa ngủ, toàn bộ vết thương trên lưng đều do anh tạo thành.
“... Đau không?” Anh run run ôm chặt cô, ánh mắt chăm chú nhìn vào khuôn mặt trắng bệch của cô, nhỏ giọng hỏi.
Tần Mộc Ngữ nhíu mày đợi cho cơn đau dịu đi, khẽ di chuyển tầm mắt lại nhìn thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530523/chuong-186.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.