Giọng trầm thấp của Lam Tử Kỳ vang khắp trong xe: “Xem ra ngoài vẻ trưởng thành thì thật sự em không biết cái gì khác… Nếu không phải vừa rồi tôi sớm mềm lòng thu tay lại thì muốn chơi đùa với một người không biết gì về tình trường như em còn dễ dàng hơn so với bóp chết một con kiến.”
Giọng anh hạ thấp xuống, rốt cuộc Tần Mộc Ngữ cũng đã biết xảy ra chuyện gì.
“Anh…” Cô tức giận không ít, sắc mặt càng đỏ lên.
Sống hơn hai mươi năm cô vẫn luôn cẩn trọng, nếu không phải người quen thuộc rất khó để cô buông lỏng đề phòng, nhưng cái tên khốn nạn này, sao anh ta có thể lợi dụng điểm này để lừa cô mắc mưu? Phải biết rằng cho dù anh ta muốn cô uống hết ly rượu lúc nãy cô cũng không do dự, cô tin tưởng anh ta vậy mà anh ta lại dùng nó để làm ra loại chuyện này sao?
Không muốn tiếp tục lại có thể mắc mưu người đàn ông này, Tần Mộc Ngữ nhíu mi đập vào cửa xe: “Anh dừng xe, dừng xe một chút!”
Lam Tử Kỳ hạ cửa kính sau nhìn cô một cái, không hề giảm tốc độ xe.
“Cứ như này cả đêm tôi sẽ không thoải mái, anh dừng xe cho tôi xuống, tôi nôn ra thì tốt hơn.” Cô giải thích với anh, nhưng không ngờ anh không đáp lại cô dù chỉ một chút. Cô tức giận gọi anh: “Lam Tử Kỳ, anh có nghe hay không?”
Xe ở trên đường cao tốc rốt cuộc cũng chậm rãi dừng lại.
Tần Mộc Ngữ mở cửa xe ra, liền đón một luồng khí lạnh, thoải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530526/chuong-188-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.