“Ba!!!” Một tiếng tàn nhẫn vang lên, bàn tay đập vào khuôn mặt của Tần Cẩn Lan!
Tần Cẩn Lan hét lên một tiếng, loạng choạng lùi hai bước đỡ lấy tường, run rẩy bưng kín khuôn mặt đau đến phát run!
Đau nhức bỏng rát trong nháy mắt tràn ra...
Tiếng vang ong ong dội lên trong đầu, Tần Cẩn Lan ôm hận nhìn phía vừa phát sinh một cái tát này, là cái cô gái mỹ miều trắng ngần này, đứa em gái mà Tần Cẩn Lan từ trước đến nay đều coi thường này, đã cho cô một cái tát tai vô cùng tàn nhẫn!
Cùng lúc đó, cuối hành lang, một người có bóng dáng cao lớn chợt xuất hiện, tiến vào.
Thượng Quan Hạo lạnh lùng xuất hiện cách hai người hơn mười thước. Hắn vừa vặn chứng kiến cảnh tượng kia, lúc bàn tay nhỏ nhắn kia đánh xuống, hắn rõ ràng thấy được con người ôn nhu ấy trong mắt toát ra hận ý lạnh lẽo!
Mí mắt hắn nhất thời nhảy lên.
“Mày dám đánh tao...” Tần Cẩn Lan ôm mặt, run giọng nói, trong nháy mắt toàn bộ đều bộc phát ra, kêu gào “Tần Mộc Ngữ mày, con tiện nhân này, mày lại dám đánh tao?”
“Tôi vì cái gì không dám đánh chị?” Nàng lạnh lùng, thản nhiên nói, nhưng từng chữ từng chữ như mang theo mùi máu tanh truyền đến “Không ai thay tôi đòi công bằng, thì chị cho rằng bản thân mình làm đúng, chị sẽ không gặp báo ứng sao?... Tôi hèn hạ? Đến cùng là do tôi hèn hạ, nên mới khiến chị ngay cả đứa em gái này cũng muốn ăn tươi nuốt sống, muốn tôi chết đi?”
Tần Cẩn Lan xấu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530474/chuong-144.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.