Ngự Kinh Đông híp mắt lại tiếp tục nhìn xem, ngồi thẳng, như là lẳng lặng thưởng thức trò hay đang xảy ra.
Sống nhiều năm như vậy, nếu như ngay cả chuyện này cũng không nhìn ra, thì ông coi như là sống uổng phí ở trên đời này.
Ngự Phong Trì giống như bị một đòn nghiêm trọng, tay đỡ lấy bàn, vẻ mặt giống như đã sụp đổ.
“Tần Mộc Ngữ, em thành thật nói cho tôi biết, được không?... Tôi chỉ mong em nói thật cho tôi biết, em nói cho tôi biết là hắn ta lấy cái gì để bắt buộc em, tôi đây cho dù có phải lao vào núi đao biển lửa cũng đem em ra, chỉ cần em đồng ý nói...” Mặt hắn tái nhợt, quả thật là đang cầu xin. “Em không cần quan tâm ông nội tôi nói cái gì, được không? Lời của ông nói không tính toàn làm gì, không phải là em không xứng với tôi, là do tôi có thể theo đuổi lòng em hay không thôi... Tần Mộc Ngữ, khi nào mới có thể tin tưởng tôi một lần!”
Sau khi gầm lên những câu cuối cùng, thân thể hắn run lên dữ dội, bên tai cũng vang lên tiếng ngắt điện thoại.
Tiếng “Tút tút” kia, thật sự là muốn làm cho người ta muốn đi tìm tới cái chết.
Hắn vĩnh viễn cũng không biết, hai cánh môi đỏ bừng của nàng khẽ nhếch, lúc nàng sắp lên tiến cầu cứu, người đàn ông ưu nhã như thiên thần ở bên tai nàng nhẹ nhàng nói: “Hiểu rõ rồi chứ... Một câu nói này của em, hoàn toàn phá hủy cậu ta...”
Giọt nước mắt của rơi xuống, hắn đón lấy, khẽ nếm,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530471/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.