Thân hình của Thượng Quan Hạo hơi hơi cứng đờ.
Khuôn mặt anh tuấn hơi tái nhợt, trong đôi mắt thâm sâu có một chút đau đớn, lạnh nhạt nói: “Ở cùng một chỗ với cô lâu như vậy, chủ yếu là để tôi lưu lại ấn ký khiến cho cô cả đời đều không thể thoát khỏi tôi... Tần Mộc Ngữ tôi đã sớm nói cho cô biết, cho dù tôi không còn muốn cô thì người đàn ông khác đừng mơ tưởng có được cô, dù chỉ là một chút! Vì vậy cô hãy ngoan ngoãn mà sinh đứa bé, tôi sẽ suy nghĩ việc thả cô...”
Nước mắt nóng bỏng đong đầy trong khoé mắt, Tần Mộc Ngữ cúi đầu nói, giọng nói lắp bắp: “Anh điên rồi... Anh muốn đứa bé... Tần Cẩn Lan sẽ cho đồng ý cho anh và người phụ nữ khác có con sao! Anh là đồ điên!”
“Chuyện của tôi và cô ấy cho tới bây giờ cũng không cần cô quan tâm...” Thượng Quan Hạo ôm thân thể mềm mại của nàng vì bị kích động mà run rẩy mãnh liệt, cánh môi hắn kề sát tai của nàng, lạnh giọng bức bách: “Hãy làm cho tốt chuyện của cô, đó chính là mục đích để cô tồn tại!”
Thân thể nhỏ bé và yếu ớt của nàng đã run rẩy đến nỗi không thể khống chế, cười lạnh, tuyệt vọng mà cười lạnh: “Mục đích của tôi? Mục đích của tôi chẳng lẽ chính là đem chính con ruột của tôi cho các người, chuyện này căn bản là không có tính người! Thượng Quan Hạo vì sao anh không hỏi xem tôi có nguyện ý sinh con cho người đàn ông đã giẫm nát lòng tự trọng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/khe-uoc-hao-mon/530470/chuong-140.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.